Viết trong đêm muộn

Không biết tự bao giờ, việc tận hưởng cái cảm giác tê buốt bắt đầu từ lồng ngực rồi lan ra đến tận từng đầu ngón tay, đã trở nên quen thuộc...

Không biết tự bao giờ, việc tận hưởng cái cảm giác tê buốt bắt đầu từ lồng ngực rồi lan ra đến tận từng đầu ngón tay, đã trở nên quen thuộc…

Nửa đêm. Anh gõ tên cô trên khung tìm kiếm, vô thức. Mà hình như đêm nào cũng vậy. Anh không nhớ. Chỉ nhớ tên cô, lúc nào cũng hiện lên đầu tiên, và cả duy nhất, trong cái danh sách tìm kiếm của anh.

Cô kín đáo. Mà thật ra, là cô không muốn nhỏ giọt những câu chuyện của bản thân thông qua những bức ảnh. Vô nghĩa.

Anh biết. Và như thường lệ, ngón tay vô tội của anh chấm vào một ảnh. Anh chỉ nằm. Một ngày dài, rất dài, trôi qua. Anh mơ màng tự thưởng cho bản thân một ít đau khổ tình ái. Có gì sai?

Có những đêm, anh từ mơ màng sực tỉnh. Và lại dằn vặt, rằng nếu anh có thể làm lại, anh sẽ làm gì? Cô với anh liệu có xa nhau đến thế? Cô sẽ lại cười với anh như cô đã từng? Những câu hỏi kéo anh trở lại mơ màng. Ngủ. Anh ngủ trong ngổn ngang…

Anh không tiếc tình yêu. Anh chỉ tiếc kỷ niệm. Chia tay. Kỷ niệm thơ thẩn đâu đó. Một chuyến xe buýt muộn. Một góc ban công. Một quán quen anh, cô thường đến. Một bài hát. Một bộ phim. Trời ạ, kỷ niệm đến dày vò anh mất thôi…

Anh còn trẻ. Sẽ có lúc, anh tỉnh dậy trong những ngổn ngang mơ màng, thực tại, và nhận ra, lẽ ra quá khứ không nên dày vò anh đến thế. Lẽ ra nên cứ là quá khứ, hẳn sẽ tốt hơn…

Sài Gòn, 17/09/2016, viết trong đêm muộn.